Nguyên bản thân Hồng là 1 người khá ương ngạnh và có chút cao ngạo về bản thân mình vì được sức khỏe khá tốt. Không nhớ đã bao lâu rồi không cần dùng đến thuốc tây, có lẽ là 20 năm thì phải. Cái may mắn ấy là đáng quý nhưng phạm phải nghiệp coi thường về sức khỏe. Cho đến khi con trai Hồng, một đứa trẻ thông minh, xinh đẹp bỗng gặp phải căn bệnh nan y (động kinh) phải chạy chữa nhiều nhưng không khỏi. Đến lúc ấy mới tìm phương pháp bổ sung điều trị. Lúc ban đầu tìm thì nhiều nhưng kết quả thì không đạt được,
- PHẢI HIỂU BẢN THÂN
Kính thưa Thầy Sư Tổ kính quý của pháp môn Vô thức
Kính thưa các bậc Tiền bối cùng các anh chị em trong Pháp môn
Được tin câu lạc bộ Vô thức tại Hà Nội tổ chức hội thảo thật là tin mừng, nhưng tiếc thay do đường xá xa xôi nên chưa sắp xếp ra xin dự được. Kính mong Thầy và quý vị thông cảm. Nay nhờ mấy dòng chữ từ phương xa xin trình bày vắn tắt 1 số điểm quan trọng trong quá trình luyện tập tôi thấy được.
1.Nhân duyên gặp Minh Sư và theo học pháp môn Vô thức:
Xin phép được xưng tên Hồng cho dễ nhé. Nguyên bản thân Hồng là 1 người khá ương ngạnh và có chút cao ngạo về bản thân mình vì được sức khỏe khá tốt. Không nhớ đã bao lâu rồi không cần dùng đến thuốc tây, có lẽ là 20 năm thì phải. Cái may mắn ấy là đáng quý nhưng phạm phải nghiệp coi thường về sức khỏe. Cho đến khi con trai Hồng, một đứa trẻ thông minh, xinh đẹp bỗng gặp phải căn bệnh nan y (động kinh) phải chạy chữa nhiều nhưng không khỏi. Đến lúc ấy mới tìm phương pháp bổ sung điều trị. Lúc ban đầu tìm thì nhiều nhưng kết quả thì không đạt được, nên bản thân Hồng bị nhiễm trược từ cháu nhỏ, làm cho sắc khí xuống dần mà bệnh cháu thì không chuyển được. Hồng cần có phương pháp thật căn cơ, có đủ cơ sở lý luận và thực hành. Nhưng tiếc thay nhiều bài học trên mạng hầu hết là nửa kín nửa mở và luôn kèm theo cảnh báo nguy hiểm, phải gặp thầy hướng dẫn. Nơi thôn quê này thì tìm sao được thầy, mà học thì thấy thuyết giáo nhiều hơn là cơ sở, xem ra thất vọng.
Trong lúc ấy thật may thay Hồng đã gặp được môn Sức mạnh vô thức mà Thầy của chúng ta đã đăng tải toàn bộ trên mạng. Không một yêu cầu đòi hỏi nào, mà chủ yếu là làm đúng hướng dẫn và tinh tấn tự giác chắc chắn thành công. Mức độ thành công tùy vào sự tinh tấn của người tập và nghiệp lực của từng người, thày dạy có cơ sở rất rõ ràng. Đó là lý do Hồng nhanh chóng cảm phục tinh thần phục vụ nhân sinh của Thầy, và những dẫn dắt sắc bén mà Thầy của chúng ta nói rất rõ ràng, chỉ bảo ân cần. Đọc qua một số bài của Thầy trên mạng Hồng cảm nhận rất hay, và từ đó suy nghĩ về các bài tập Thầy dạy. Không ngờ sự suy nghĩ ấy đã nhận được một lực Vô thức tiếp cận rất nhanh. Vì tối hôm đó Hồng đang suy nghĩ chứ chưa thực tập một động tác nào, thì bỗng dưng thấy rất lạ, hơi nóng bốc lên ở vùng xương chậu, vùng Mệnh môn đi lên trong cột sống, càng lên càng nóng, đến đầu thì nóng ran. Chưa hiểu là chuyện gì và cũng không có thời gian để suy nghĩ nữa, may thay nhớ có một đoạn Thầy viết trong sách “ Nếu thấy khí nóng bốc lên thì ngồi thẳng tĩnh tâm cho khí thoát qua Hà Đào Thành”, lúc đó chỉ nhớ mang máng như vậy thôi. Thế là Hồng ngồi dậy, thả lỏng thì thấy khí bốc ra thực sự, trên đầu như có cái lỗ nhỏ ở đỉnh đầu cho khí nóng ùn ra, sau đó như có nhiều kẽ nứt khí nóng thoát, người ướt đẫm mồ hôi. Khí thoát ra vùn vụt mất khoảng 2 giờ sau mới thấy toàn thân mát mẻ, dễ chịu khó tả được.
Nhân duyên lớn như vậy nhưng sự cao ngạo vẫn còn đó, nên sau khi thoát hết khí nóng, thấy mình có vẻ thanh tịnh hơn nên tự cho mình là không cần luyện tập. Sự ngạo mạn ấy đã đưa mình vào nghiệp sâu hơn, đó là năng lượng chảy vào cơ thể qua Hà Đào Thành rất mạnh, nhưng không thông được nên bị đè nén, bống bềnh ở vùng đầu, ngực, bụng mà không có cách giải quyết, dù là Hà Đào Thành đã mở. Lúc ấy mới hỏi Thầy và Thầy bắt đúng mạch nói rằng “ Vì em quá tự tin không cần tập nên khí không thông”. Từ đó Hồng siêng năng tập luyện và kết quả không phụ lòng người. Hai tháng sau đó khí nóng liên tục thoát ra, đầu như có nhiều kẽ nứt để thoát khí nóng, nhưng chủ đạo vẫn là thoát qua Hà Đào Thành gần như liên tục, mồ hôi thoát ra nhầy nhụa nhớp nháp khó chịu. Khi năng lượng vào làm cho lưỡi như dính chặt vào răng, có khi tê rát cả đầu lưỡi. Hơn 2 tháng sau đó bắt đầu chuyển qua thời kỳ xả trược mịn, đỉnh đầu thường có khí đặc xoáy đảo nhưng khó thoát ra, nên phải hỗ trợ nhiều động tác giải trược như nắn ngón tay chân, xã khủyu tay (các động tác Thầy đã dạy) … thì mới thoát được, cố gắng rồi cũng qua đi. Đến lúc này mới dám hưỡng dẫn cho con trai tập luyện. Kết quả về cháu sẽ báo cáo sau. Có khi Hà Đào Thành xả trược như có hàng loạt chùm hạt li ti bắn ra liên tục làm rát cả đỉnh đầu và sau đó cơ thể chuyển hóa nhanh hơn, đã đem lại một số kết quả cụ thể đó là:
Về sức khỏe :
– Trước đây đã hơn 20 năm, Hồng bị đau vùng thượng vị, nhất là sau khi ăn thức ăn ngọt (nếu ăn ngọt khi bụng đói thì đau là chắc) thế nhưng đến giai đoạn này đã hết hẳn mà không dùng bất cứ loại thuốc nào
– Trước đây Hồng bị tóc bạc khá sớm nhưng không nhiều (18 – 20 tuổi là đã có tóc bạc lác đác rồi) nhưng đến nay 48 tuổi thì tóc bạc đã biến mất.
– Mụn cóc là vấn đề khó chịu về mặt thẩm mỹ, ấy vậy mà Hồng lại bị mụn cóc mọc quanh mắt mới khó chịu hơn, nhưng đến nay đã tự mất hết
– Đôi mắt cách đây khoảng 9 tháng đã mờ lắm, xem các văn bản cỡ chữ 13 là phải đeo kính, nhưng nay chỉ mang kính để dự phòng, chứ hầu như không dùng nữa.
– Khí chạy dọc cột sống đi lên gây nóng rát, nhưng nay chỉ thấy lăn tăn kim châm nhè nhẹ âm ấm đi lên và thoát ra không gây nóng ran ở đầu.
Về phần tâm:
– Do cá tính của kẻ cao ngạo thì ắt cái tâm cũng ngạo mạn, vì vậy hay cố chấp, nóng giận, suy nghĩ miên man trên trời dưới đất, tự cao tự đại. Nhưng qua thời gian luyện tập đã chuyển hóa rất nhiều, có thể nói bây giờ đã trái ngược lại khá nhiều so với tính nết gia trưởng trước đây, đến nỗi khi nhìn lại tự hỏi mình sao ngày xưa mình thấp kém quá vậy, để làm gì, sao mình u tối vậy ?
– Sự thay đổi từ xô bồ hướng ngoại quay trở về hướng vào chính thân mình, thích theo dõi thân tâm của mình hơn là hướng ra bên ngoài, và nhìn việc gì cũng thích truy đến cội gốc chân tướng thật, nên giảm đi rõ rệt những ham mê bên ngoài, bớt mù quáng ảo ảnh.
– Tâm cầu xin cũng chuyển hóa, nay không quan tâm cầu xin mà chỉ tin Nhân quả
– Sự nhút nhát sợ ma cũng bớt rất nhiều, chỉ còn lại là sự tôn trọng sự tồn tại của họ
Một số đúc kết xin trao đổi:
– Không chủ quan cao ngạo: Hồng vốn là kẻ cao ngạo, xem thường sức khỏe và ỷ lại sức khỏe, đề cao mình quá. Vậy mà có ai ngờ bên trong mình lại có vong âm, đến khi tập vô thức gần 1 năm trời mới phát hiện. Trên đầu mình vùng chẩm nổi lên u cục to như quả cau cảnh, đau nên khi ngủ phải nằm một bên. Đầu nổi lên những cục u kỳ lạ hoặc có khi lạnh toát, rùng mình, chợt ẩn, chợt hiện. Đưa tay lên xờ đầu có khi nhấp nhô như một quả na (mãng cầu siêm), thấy kỳ lạ và tự đặt đá, đặt tay như Thầy dạy trị bệnh âm, thì nó từ từ hết và thoát qua Hà Đào Thành.
Sự chủ quan cao ngạo có thể hại mình rất thê thảm. Hồng có thân quen với khá nhiều bạn bè có khả năng khá đặc biệt về tâm linh, nhưng tiếc thay sự tồn tại khả năng ấy chẳng được lâu. Họ phong thánh cho mình, rồi dùng khả năng ấy xưng vương xưng bá làm lợi ích vật chất và thụ hưởng. Hầu hết mất khả năng ấy họ trở thành những kẻ tàn tạ, làm điểm cho thiên hạ chê cười. Thật uổng phí cho một đời người. Chuyện rất lạ là ai có chút tiến bộ nào đó, họ tự tìm đến và chiêu dụ rất hay, rất hợp với tâm nguyện của người đó. Nhưng rồi không ít người sa đọa khi gia nhập vào nhóm này, mất đường tu.
– Lời Thày đã dạy là cần đọc kỹ, hiểu rõ, tập đúng… nhưng Thày còn thêm một ý quan trọng là Vận dụng Sáng tạo bài tập. Vì vậy ngoài sự tuân thủ lời chỉ dạy của Thầy thì phải biết vận dụng cho tốt hơn. Ví dụ khi khí thoát ra, thì nên tập các động tác xã trược, nhưng nếu thoát quá mạnh thì Thiền an trú tâm ở đỉnh đầu hoặc thiền Trường sinh.
– Không được cố tình dùng các biện pháp của các môn phái khác (như đặt lưỡi lên chân răng hàm trên, hay các động tác điều dẫn khí, ám thị, mà nhiều môn phái có nói đến). Tuyệt đối không dùng ý điều khí, nếu ta dẫn khí đến nơi mà vô thức chưa cần thiết, thì vô tình ta vi phạm hoạt động vô thức, làm rối loạn sự điều chỉnh của vô thức. Nếu khi tập thấy trường hợp chưa hiểu rõ, cần phải xem lại sách hoặc liên hệ với Thầy xin ý kiến giải quyết.
– Theo dõi thân tâm là yếu tố quan trọng. Khi tập hay thiền, vô thức sẽ rung nháy chỉ chỗ và phát tín hiệu ở vị trí mà ta cần điều chỉnh. Nếu không theo dõi cơ thể để điều chỉnh kịp thời, chỉ tập cho hết bài thì chậm trễ sự tiến bộ, đừng đổ lỗi cho Thầy hay pháp môn.
– Mong toàn thể các anh em đồng môn phải cẩn trọng vấn đề luân xa. Nói vấn đề này rất khó, vì trào lưu mê muội luân xa quyến rũ sâu đậm quá, nhưng rổt cục chẳng đến đâu, hại nhiều hơn lợi. Nói đến đây Hồng còn ngậm ngùi tiếc thương một người Bạn rất khả kính. Bạn của Hồng rất giỏi, anh ấy nhỏ hơn Hồng 6 tuổi nhưng tài ba thì thật hơn người. Nhớ lần gặp 5 năm trước, gặp anh với sắc khí phi phàm, anh có sức hút rất mạnh khiến ai gặp anh cũng sinh lòng cảm mến. Biệt tài hơn anh có khả năng chuẩn bệnh cực giỏi, chỉ cần nhìn người hay nghe giọng nói, dáng đi anh đã đoán trúng vấn đề sức khỏe chính xác đến 80%, kể cả bệnh mà bản thân người ấy chưa biết. Và anh sẵn lòng chữa bệnh cho bất cứ ai, bất cứ bệnh gì, bằng Đông y và đặt tay chữa bệnh. Hỏi ra mới biết anh học mở luân xa để trị bệnh cho người. Tấm lòng anh thật quảng đại từ bi, nhưng có ai ngờ đó lại là tai họa đến với anh ấy. Lần gặp gần đây là khoảng 6 tháng về trước Hồng thấy hết sức bất ngờ, anh già nua bệnh tật đầy mình. Mới hơn 40 tuổi mà anh không thể tự đi lại được, phải dùng gậy chống mới có thể di chuyển. Anh bị bệnh gan quá nặng, mắt vàng như nghệ, và hay bị chảy máu chân răng rất khó cầm, phải nhờ đến bệnh viện. Anh tâm sự “Bệnh ai tôi cũng giúp được, vậy mà bệnh của thân tôi thì chịu thua”. Tôi có hướng dẫn cho anh tập vô thức, nhưng anh xác nhận là đã muộn, và phần vì anh không thể bỏ rượu. Anh xem sách của Thầy và khuyên tôi hãy cố gắng tập theo hướng dẫn, còn anh thì “Chờ kiếp sau”, anh cười có vẻ chua xót dù anh cố tự nhiên. Ngày chia tay anh nói như trăn trối: “Tôi thân bệnh nhưng tâm không bệnh, anh em cố gắng Níu áo Phật giữ sức khỏe nhé”. Đó là câu nói sau cùng anh nói với tôi và một số bạn bè. Sau đó 3 tháng anh qua đời trong sự thương tiếc của bao nhiêu người ân nghĩa. Điều anh nuối tiếc hơn, các bệnh nhân của anh chưa ai khỏi bệnh cả, cả bệnh của cháu ruột anh cũng chưa chuyển được gì. Anh ấy tiếc nuối, bệnh nhân tiếc thương, rồi quay về điều trị từ đầu, thậm chí có người trầm trọng hơn lúc xuất phát. Chứ không phải quyền năng luân xa chữa khỏi mọi bệnh như các thày quảng cáo. Hồng rất trân trọng tài năng và lòng bác ái của anh ấy, thật tiếc thương một người có tâm có tài, nhưng lạc phương pháp mà ảnh hưởng thảm hại chính mình. Một trường hợp quá đáng tiếc để ai quan tâm luân xa thì suy gẫm liên tưởng. Tại buổi chia tay tiễn anh bạn đáng kính, Hồng có hỏi: “Các anh cho mình là có tài năng, nhưng có ai tài năng bằng anh ấy chưa, có ai xứng đáng làm học trò nhỏ của anh ấy chưa, vậy mà giờ anh ấy thành ra như vậy, hỏi các anh còn lên giọng làm thầy được nữa không ?” Họ lặng im mà lo cho chính bản thân mình.
Còn nhiều chuyện lắm, có trường hợp muốn đưa chân khí đến đâu là đến được ngay, họ cũng rất nhân từ nhưng hậu quả thì vô phương cứu chữa, rối loạn giới tính, mê tín, lệ thuộc, ảo giác, oán trách, thất vọng …. nhiều lắm, tiếc lắm cho những vị có lòng từ ái, có tài năng nhưng lạc phương pháp để rồi không cứu được ai mà lại hại vĩnh viễn đến bản thân.Thương những người bị mất tài sản, mất mạng, vì theo đuổi luân xa để được quyền năng ăn liền như quảng cáo, chỉ là bánh vẽ câu lợi, nuôi tham vọng của ma đạo, chứ không bao giờ có được. Vì người đầy ô trược, lại rước thêm ô trược nữa, thì nhanh tàn tạ hơn người bình thường.
Ngẫm lại xưa nay các bậc cao nhân tiền bối chỉ khuyên người đời tu thanh sạch thân tâm. Nhưng ngày nay hàng ngàn ông thày nổi lên khắp nơi nơi, đi khai mở luân xa cho mọi người có ngay quyền năng cao ngất trời, mà không cần học hỏi công phu tu luyện như các thánh nhân đã khuyên nhủ. Phải chăng các thày đời nay có tài cao hơn thánh nhân ngày xưa, hay ma xui quỷ khiến họ làm bậy để rồi chết yểu thì làm sao hứa hẹn chữa khỏi bách bệnh và tài cao như trời ? Thành tựu mịt mờ như thế sao lại gọi là chứng ngộ ? Hồng mong đừng ai mạo hiểm thứ đó nữa, nó bắt dính mạnh hơn cả thuốc phiện, tai họa theo đuổi đến nhiều kiếp, chứ chẳng dễ cai trừ.
Luyện Vô thức đặt tay chữa bệnh cho người khác có kết quả rất cao, nhưng bị tổn hại đến mình là chắc chắn. Tuy nhiên khi thật cần thiết phải làm, thì sau đó phải tích cực xả trược (vì điều này Hồng đã trải qua sự nguy hiểm ấy có dịp sẽ trao đổi sau). Theo như nhận biết của Hồng thì cho dù có kết quả chữa thế nào cũng là chữa ngọn, còn thày chữa thì bị tác hại tận gốc. Cái họa này ẩn kín khó ai thấy. Thày chúng ta dạy rằng “Không đặt tay chữa bệnh cho người khác, trừ trường hợp cấp cứu. Cần giúp mọi người luyện tập tự giải nghiệp lực mới chấm dứt tận gốc đau khổ, đó mới là Tình thương cao cả nhất”. Thày đã bảo vệ sức khỏe và tâm linh cho chúng ta, không lạc lối theo ảo ảnh hào nhoáng bên ngoài mục ruỗng bên trong. Vì vậy cứu được bao nhiêu người thoát khỏi bệnh vô phương cứu chữa. Thật may mắn trong đó có chúng ta. Chỉ những bậc Minh sư mới biết rõ lợi hại trong việc đặt tay chữa bệnh, không cho phép làm những việc tổn hại thân tâm con người.
– Đưa sự tập luyện vào giấc ngủ rất quan trọng, chúng ta nên tập thói quen như nắm nhẹ cổ tay, đặt tay hõm nách, chạm tay số 0 khi ngủ lâu dần sẽ thành thói quen rất có lợi.
– Tư thế của người tập thì mọi lúc, mọi nơi phải ngay ngắn, ngồi ghế chân vuông góc, đi đứng nằm ngồi lưng cổ phải thẳng, khi cần cúi thì mông chịu lực chứ thông được khom lưng, kể cả ngủ cũng phải ngay thẳng, thoải mái.
– Tâm an lạc rất quan trọng. Hồng cảm nhận thế này, khi tâm bình an, sau khi ăn uống thấy trược xã ra ở đỉnh đầu, nhất là có chất cồn thì xả ngay khi đang ăn uống, sau đó thấy khỏe. Nhưng khi loạn tâm thì khí huyết quần đảo khó thoát ra, rất khó chịu, có khi không thoát. Vì vậy phải hết sức cẩn thận điều Tâm an lạc, vì trược tâm rất hại.
– Không nên đè nén cảm xúc mà nên chú ý vào Hà Đào Thành, mỗi khi gặp phải chuyện tham, sân si, ái ố, hỷ nộ, Hà Đào Thành giúp quay lại chính mình, bỏ qua tâm trạng bất lợi.
– Đạt kết quả luyện tập thì phải khiêm tốn và nỗ lực hơn, vì lúc ấy thường có vọng niệm cao ngạo hay bản năng thấp hèn trỗi dậy, nếu bị nó dẫn dắt tức là ta còn trong tầng giới thấp. Cho dù có được quyền năng đi nữa, nhưng chưa điều chỉnh được tâm thì ta vẫn còn trong tầng giới thấp.
– Vô thức không chỉ phát hiện ô trược trong thân ta mà còn phát hiện cả môi trường nơi ta có mặt, vô thức sẽ phát động năng lượng bảo vệ cơ thể khi ta đến những nơi có năng lượng xấu và báo hiệu để ta biết mà ứng xử. Hồng thấy khi đi đám ma, vừa đến đám tang thì đỉnh đầu phát động năng lượng bọc quanh mình, như có cái chuông năng lượng vô hình phủ kín mình. Còn nếu ở đâu đó mà Hà Đào Thành vẫn xả trược tự nhiên, thì đó là môi trường bình thường.
– Thày đã nói “Bệnh tật là cuộc cách mạng để sửa đổi cơ thể”, vậy khi bị bệnh hãy nương bệnh mà sửa thân. Cách đây khoảng 6 tháng, Hồng bị cảm sốt, biết bị bệnh, nhớ lời Thầy dạy Hồng đắp chăn, nằm im thả lỏng (thiền) cho khí nóng liên tục thoát qua Hà Đào Thành, mỗi lúc một mạnh lên, Hồng cho tăng cường chăn đắp dày thêm thì Hà Đào Thành lại thoát mạnh hơn nữa, và sau đó cơ thể mát dần và thoát hết khí nóng, thời gian khoảng 3 tiếng đồng hồ, sau đó ngủ luôn. Sáng hôm sau thức dậy bệnh đã đi qua không tái phát lại.
– Khi tinh tấn tập một thời gian tự nhiên lời nói ôn tồn hơn, nhẹ nhàng hơn, bước chân nhanh nhẹn nhưng dịu êm, tính cách khoan dung độ lượng hơn mà người khác có thể nhận thấy. Đến khi nào ta yêu thương một cách tự nhiên và thực sự, cả những người trước đây là kẻ thù thì lúc đó ta khá hơn rồi.
– Cuộc sống thanh đạm có ích cho người tập vô thức nên tập sống giản dị rất tốt. Luyện tập tinh tấn thì lúc nào đó ta cũng tự nhiên thấy thích sống thanh đạm, giản đơn, thấy ăn đơn sơ, ăn ít nhưng khỏe hơn, dễ chịu hơn, ngủ ít nhưng thần vẫn sáng, không thấy mệt, tâm vẫn an. Đó là một trong những dấu hiệu của kết quả luyện tập
– Dấu hiệu sổ trược Thầy đã dạy, nên đừng lo khi có dấu hiệu sổ trược bất thường, và sổ trược không phải là một lần mà có thể nhiều lần và kéo dài hay ngắn là tùy từng người
– Mỗi người đều có một mùi hương đặc trưng, khi thấy mùi hương của mình nó nhạt nhẽo hay khó chịu, phải gia tăng tập luyện cho thoát trược, khi thấy mùi trở lại bình thường là vấn đề đó đã qua.
– Trên đời này Thánh nhân ẩn thân dưới nhiều hình tướng, kể cả sang hèn, nên nhớ đừng coi thường người giản dị vì có khi xúc phạm Thánh nhân mà không biết.
Cuối cùng con xin Kính chúc Thầy cùng các bậc tiền bối, các anh chị em trong pháp môn luôn phát huy vô thức, lợi ích thiết thực cho mình và cho đời
Học trò Nguyễn Văn hồng Kính bút.
![]()
