Con còn trẻ tuổi mà chịu khó tìm hiểu chiều sâu tâm thức, như thế là tiến bộ hơn nhiều bạn trẻ. Những câu hỏi của con, con tưởng là do con suy nghĩ nghiêm túc. Nhưng con chưa có sự nghiêm túc nào cả, đó là những câu hỏi đầy lươn lẹo của nghiệp bày đặt ra. Dù thày đã giảng giải tận tình, nhưng nghiệp làm cho con bị rối mù, không tự ý thức được, không biết đâu là trọng tâm. May mà con hỏi thày, chứ đi hỏi một thày tà đạo, thì nghiệp bên trong và tà bên ngoài sẽ dìm con xuống vũng bùn mê tín dị đoan.
- BỊ NGHIỆP CHE MẮT
11:45 Ngày 10 tháng 10 năm 2016
Cô Hương kính mến,
Cô ơi, con cảm thấy thật may mắn khi vô tình biết tới trang web của cô. Con thấy thật biết ơn vì cô đã giành rất nhiều công sức và tận tâm như vậy. Gia đình con không theo đạo Phật nhưng tâm hướng Phật, bản thân con rất thích giáo lý và triết lý đạo Phật. Trước khi tìm hiểu về Vô Thức, con đã tìm hiểu qua về yoga, thiền, pháp luân công…nhưng con mới đọc để hiểu về mặt lý thuyết chứ chưa thực hành. Con cũng đọc qua các sách của tác giả Nguyễn Nhân viết về thiền học, sách Hành trình về phương Đông, các cuốn Pháp luân công và con đã đọc hết các bài cô viết về Vô Thức trên website. Có những điều trước đây con suy đoán và chưa tìm được lời giải thì con đã tìm được câu trả lời trên web của cô. Thực sự, Vô Thức giống như là cứu tinh của những người sắp chết đuối. Hôm nay, con viết thư cho cô vì con muốn hiểu thêm một số thắc mắc mà con chưa hiểu để con có thể toàn tâm theo học Vô Thức không lung lay ý chí. Cô có thể giành một chút thời gian cho con được không ạ?
Con có một số thắc mắc như sau cô ạ:
Thứ nhất, con người sinh ra vốn ban đầu chỉ là cơ thể bình thường như chúng ta thấy, các luân xa chưa được mở, cũng như Hà Đào Thành đóng kín. Liệu đó có phải là tạo hóa muốn vậy vì một lý do nào đó? Đức Phật Thích Ca giành cả đời mình để khai sáng ra con đường giải thoát thông qua việc thiền định. Sau ngài là các tổ sư thiền cũng như bao nhiêu thế hệ Phật tử. Vậy có phải thiền là con đường đúng đắn nhất để đi đến giải thoát không ? Ngoài thiền định ra còn có các bộ môn như yoga, pháp luân công, nhân điện học, khí công. Các bộ môn này cũng tác động lực lên các luân xa khiến nó khai mở. Vậy liệu việc tác động này có phải là “dục tốc bất đạt” buộc trái cây phải chín ép khi nó chưa sẵn sàng đến kỳ thu hoạch không ạ? Nghĩa rằng muốn đắc đạo thì phải tu, nghĩa là tu tâm dưỡng tính đến khi nào tâm bình lặng như mặt nước không gợi sóng, không vui, không buồn, không oán, không kiêu… (tâm O) thì mới là lúc chìa khóa các luân xa được mở ra. Tâm là chìa khóa nên người ta phải tu cả đời người từ trong cuộc sống. Liệu như thế có đúng hay không hả cô? Liệu tác động vật lý lên có làm sai khác không?
Điều thứ hai là sau khi mở Hà Đào Thành, nghĩa là trên huyệt Bách hội sẽ có đường thông. Cô ơi, đường thông này có dễ bị xâm nhập bởi các thế lực xấu không ạ? Giống như là ngôi nhà luôn để cửa mở. Đây là điều khiến con rất sợ nên con chưa dám tập bộ môn nào mà tìm hiểu kỹ càng trước.
Điều thứ ba là cả yoga, pháp luân công và Vô thức đều tác động vật lý để mở luân xa. Vậy có điều gì khác nhau giữa các pháp môn này không ạ? Ý con nói là hệ quả cô ạ, chứ không phải là phương pháp. Vì phương pháp là khác nhau rồi.Theo con hiểu có 1 cái khác là hai môn kia tác động trực tiếp lên vị trí luân xa còn vô thức thì tập trung vào dòng chuyển động của kinh mạch, khí huyết.
Điều thứ tư là trong các sách của tác giả Nguyễn Nhân viết, ông nói rằng cho dù là yoga, nhân điện hay thiền cũng chỉ đều là thiền vật lý, đều không thể giải thoát con người mặc dù có thể đạt đến trình độ rất cao của thiền. Nhưng đó không được gọi là thiền. Theo ông tìm hiểu thì thiền không phải là hình thức ngồi kiết già và ép tâm không suy nghĩ. Ông nói rằng con người chỉ giải thoát khi chúng ta buông bỏ, buông tay ra, không vướng mắc với bất kỳ điều gì thậm chí dù điều đó là tình yêu thương giữa con người với nhau. Mặc dù đọc hết các cuốn sách ông viết nhưng con thực sự chưa hiểu lắm và thật khó thực hiện. Trong đó có nói đến đoạn tâm an lạc vẫn chưa phải là đỉnh cao của thiền,vì an lạc vẫn là còn vui, còn ham thích, trên tâm an lạc còn có tâm không, là không gì cả, chỉ thấy không thôi, mênh mông rộng lớn không thể tả và thấy về quê xưa, như cội nguồn thân thuộc của mình.
Con thật cảm ơn vì phương pháp của cô thật mới mẻ và đầy sáng tạo, có thể cứu sống biết bao người. Con viết cho cô chỉ những mong con có thể hiểu được và biết được chính mình. Nhưng trước mắt là con muốn có tâm thật yên bình, khoan thai và tự tại. Con cũng đang mắc bệnh thiếu máu não, thở ngắn, tim lúc nào cũng đập như hấp hối và thiếu sinh khí nên lúc nào cũng mệt mỏi. Con tin tưởng bài vô thức có thể giúp con được điều này cô ạ.
Con muốn hỏi thêm một cái hơi tế nhị và mang tính riêng tư là tới thời điểm hiện tại cô đang ở trong trạng thái như thế nào về mặt tâm linh rồi ạ. Điều này hơi riêng tư cô có thể không trả lời con nhưng cô đừng trách con nhé. Chỉ vì con muốn hiểu thêm thôi ạ.
Cô ơi, con muốn mua sách và đá tectit ở Hà Nội và bạn con ở HCM thì con có thể mua ở địa chỉ nào hoặc liên hệ với ai hả cô?
Con không biết là con hỏi có nhiều quá và cô có thời gian để trả lời không, nhưng con cứ băn khoăn như thế nên con sợ không hiểu hết thì không nhất tâm, nhất trí. Mong cô có thể giúp con được phần nào.
Con cảm ơn cô rất nhiều ạ.
13:48 Ngày 12 tháng 10 năm 2016
Con còn trẻ tuổi mà chịu khó tìm hiểu chiều sâu tâm thức, như thế là tiến bộ hơn nhiều bạn trẻ. Những câu hỏi của con, con tưởng là do con suy nghĩ nghiêm túc. Nhưng con chưa có sự nghiêm túc nào cả, đó là những câu hỏi đầy lươn lẹo của nghiệp bày đặt ra. Dù thày đã giảng giải tận tình, nhưng nghiệp làm cho con bị rối mù, không tự ý thức được, không biết đâu là trọng tâm. May mà con hỏi thày, chứ đi hỏi một thày tà đạo, thì nghiệp bên trong và tà bên ngoài sẽ dìm con xuống vũng bùn mê tín dị đoan. Con đọc gần 400 trang sách của thày mà còn lơ mơ hỏi như vậy, thì đầu óc của con đã bị nghiệp che rồi không tiếp thu được sự thật
Vì lòng thương thày sẽ chỉ cho con biết sự lươn lẹo của nghiệp như thế nào. Rõ ràng giấy trắng mực đen còn đó, thày không hề dạy Hà Đào Thành là luân xa huyệt đạo, nhưng con lại đánh đồng đó là luân xa huyệt đạo. Phương pháp vô thức là phương pháp tự mình tinh tấn bằng nội lực của mình, là vấn đề quan trọng hoàn toàn khác với những phương pháp ngoạị lực phụ thuộc vào ông thày truyền công lực khai mở luân xa, truyền nhân điện, hoặc điểm đạo, độ trì, hoặc nhờ máy móc vật lý tác động…Như Phật đã nói: Mọi cái bên ngoài chỉ là cái giả tạm không bền vững. Thày đã cảnh báo tà đạo hay dùng ngoại lực để dụ dỗ con người mê mẩn quyền năng, mất hẳn đường tu, rồi tiền mất tật mang. Vậy mà con lại đánh đồng Vô thức với các phương pháp láo nháo đó, rồi suy diễn thắc mắc. May mà con nói ra, chứ ôm một đống kiến trược như thế, chẳng thể nào sáng suốt giải được ô trược.
Cái khái niệm chính yếu thày đã chỉ ra nguyên nhân của mọi bệnh tật và sự phiền não là do ô trược nghiệp lực. Giải hết ô trược độc tố sẽ giải quyết mọi vấn nạn của mình. Phương pháp Vô thức là bài thực hành sắc bén có thể đánh bạt ô trược nghiệp lực ngay tại kiếp sống này. Con không biết tiếp thu những kiến thức rất quan trọng đó, lại hỏi lái chuyện khác, sự vô cảm chỉ dành cho những xác chết mà thôi, hoặc trường hợp đặc biệt sống trong hang đá hàng trăm năm. Nếu tu luyện để trở thành vô cảm không còn xúc động với bất kỳ điều gì, là mục đích hoang tưởng không có thật. Bản chất con người trong xã hội thì luôn có sai có đúng. Tu sửa là sửa cái sai, làm cho đầu óc được lành mạnh tỉnh táo. Mỗi ngày một tỉnh táo hơn. Người tu là người rất nhạy bén biết ngay đúng sai, không bị mắc bả độc thế gian, nên họ sống rất thanh thản và có niềm vui tương lai rạng rỡ. Đó là Hạnh phúc vô biên của người tu gặt hái được.
Như bản thân con đó, nghiệp trong đầu đã biến tướng sự thật, thày nói một đằng con lại bóp méo đi, rồi vơ đũa cả nắm, rồi suy diễn lo âu. Nghiệp còn tinh vi diễn giải để con sợ hãi không nhận ra chân lý tốt đẹp. Trong sách thày còn nói: Tâm lừa đảo mình đưa mình đến cùng cực sai lầm. Người nhiều chữ cũng hay mắc sai lầm, vì định kiến trược đã in sâu trong đầu, khó thoát ra.
Không phải một mình con mà nhiều người giống như con, cả đời sống trong sự dắt mũi của nghiệp, đầu óc rối bòng bong, tiếp tục tạo nghiệp và khổ mãi. Một vị cao đạo nói rất đúng: Người còn sống trong “Ngũ Trược” mà thấy cha mình là đức Như Lai thì bỏ chạy và kinh sợ vùng vẩy chứ không dám đến gần, bởi vì thân tâm hạ liệt, đã quen với sự mê mờ trong Ngũ Trược, nên biết cũng như không.
Việc đầu tiên là con nhận thấy cái tình trạng nghiệp đang thao túng trí tuệ của con, nó bóp méo cái con đang nhìn thấy, để con không thể cảm thụ được sự thật, chỉ tiếp thu lý lẽ của nghiệp dắt đi. Có tập vô thức thấy hay hay, rồi nghiệp cũng dẫn đi lối khác. Thày biết trước, nghiệp còn tiếp tục bóp méo cả khâu thực hành dù rất dễ tập, và lúng túng không biết sử lý hiện tượng xả trược. Nên thày đã quy định người nào còn lơ mơ thì không được tập.
Giờ thì con đọc lại sách một cách chăm chú nghiêm túc, phải biết đâu là trọng tâm. Nếu có câu hỏi nào nghiêm túc thầy mới trả lời. Thày Hương
18:27 12 tháng 10, 2016
Thưa thầy.
Con cảm ơn thầy vì thầy đã giành thời gian trả lời thư của con. Con đã đọc được bài viết của thầy về sự khác nhau giữa Hà Đào Thành và huyệt Bách hội, luân xa 7. Vì chúng ở cùng một vị trí nên con đã có sự nhầm lẫn chúng là một. Mấy hôm nay con tìm hiểu về Vô thức trên website của thầy chứ con chưa mua được sách nên con đọc chưa được chuyên tâm. Hôm nay con mua được sách rồi nên con xin vâng lời thầy chuyên tâm đọc lại sách trước khi tập. Con cảm ơn thầy!
18:20 13 tháng 10, 2016
Con hãy đọc sách chăm chú, do không có sách nên con láng máng không đầy đủ kiến thức thì không đủ ý chí vượt qua rào cản nghiệp. Và cuốn sách này cũng là phép thử, nếu con đọc mà lơ mơ không hiểu, thì không nên thực hành bài tập này. Thày Hương
![]()
