Cẩm nang luyện tập phòng chống ô nhiễm môi trường. " Nếu chúng ta làm sạch cơ thể hàng ngày, các tế bào có thể duy trì lâu hơn" - Dr.Alexis Carrel - Giải thưởng Nobel 1912

11. Cháu bị dị ứng kháng sinh.

Cháu là Trần Ích Lợi 13 tuổi, học sinh lớp chuyên 7A4 trường Chu Văn An, Hà Nội. Từ năm 3 tuổi cháu bắt đầu bị ho hen khó thở. Đi điều trị tại bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn thì bị dị ứng khi dùng thuốc kháng sinh. Bệnh cháu càng ngày càng nặng và dị ứng với nhiều loại kháng sinh. Từ lúc 3 tuổi đến nay, mỗi năm cháu phải nhập viện từ 5- 7 lần, rất ảnh hưởng đến kết quả học tập và sức khỏe,chậm lớn.

  1. CHÁU BỊ DỊ ỨNG KHÁNG SINH.


                     Kính thưa Thày Đoàn Thanh Hương. Kính thưa các quí vị đại biểu.

                     Kinh thưa các ông bà các bác, các cô chú trong câu lạc bộ Vô thức.

           Cháu là Trần Ích Lợi 13 tuổi, học sinh lớp  chuyên 7A4 trường Chu Văn An, Hà Nội. Từ năm 3 tuổi cháu  bắt đầu bị ho hen khó thở. Đi điều trị tại bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn thì bị dị ứng khi dùng thuốc kháng sinh. Bệnh cháu càng ngày càng nặng và dị ứng với nhiều loại kháng sinh. Từ lúc 3 tuổi đến nay, mỗi năm cháu phải nhập viện  từ 5- 7 lần, rất ảnh hưởng đến kết quả học tập và sức khỏe,  chậm lớn.

Đến ngày 30/5/2014 cháu bị tái phát hen và dị ứng đỏ mẩn khắp cả người, sốt cao 38 – 390 , bệnh viện Xanh Pôn  chuyển cháu lên bệnh viện Nhi Trung ương. Cả hai bệnh viện đã điều trị cho cháu nhiều lần, đều biết cháu bị dị ứng tất cả 14 loại kháng sinh, kể cả đường uống, đường tiêm. Lần này cháu chuyển viện Nhi Trung ương vào chiều tối thứ sáu nên chỉ còn các bác sĩ trực và các bác sĩ đã thảo luận và báo cho gia đình cháu biết phải đợi đến sáng thứ hai (ba ngày sau), có đủ bác sĩ hội chẩn và mở kho thuốc lớn của bệnh viện xem có loại thuốc nào hợp thì điều trị cho cháu.

Trước tình hình cháu vẫn sốt cao, vẫn dị ứng đỏ khắp người và hen khó thở, bệnh viện lại báo như vậy,  thì mọi người lo sợ quá, nên bà ngoại cháu là bà Vũ Thị Kim Thoa 74 tuổi ở nhà 30A ngách 2 ngõ 81 đường Lạc Long Quân, Hà Nội, liền bảo cháu vào giường nằm để bà dùng cách chữa bệnh của môn “ Phát huy sức mạnh vô thức” chữa cho cháu vậy, vì bà cháu lúc này đã tập luyện vô thức được 8 tháng.

Bà dùng 2 bàn tay của bà xoa khắp đầu mặt và toàn thân cho cháu; dùng đá Tectit nặng hơn 2 lạng xoa khắp vùng phổi nằm sát phía sau lưng cháu. Bà xoa được trên nửa tiếng đồng hồ, cháu thấy nhẹ nhàng, dễ thở, và hết dị ứng mẩn đỏ, da trắng trở lại, cháu ăn ngủ bình thường, hết sốt. Cháu yên tâm nằm ở phòng cấp cứu chờ đến sáng thứ hai, thì bác sĩ cho cháu  thử kháng sinh thứ 15, đã chịu được, đã tiêm 2 ngày 4 mũi thuốc rồi ra viện.

Về nhà bà ngoại cháu giải thích kỹ cho cháu về tác dụng của việc tập luyện vô thức và kết quả điều trị cho cháu trong lúc chờ bệnh viện chưa có phác đồ điều trị kháng sinh. Cháu nhận thấy môn tập luyện vô thức có giá trị bảo vệ sức khỏe và điều trị bệnh rất hiệu quả. Bà ngoại đã mua sách, đá Tectit  cho cháu và hướng dẫn cháu tập. Cháu tập luyện hàng ngày bài thể dục mở đầu, cháu ho khạc ra được nhiều đờm vàng, và ra nhiều mồ hôi, sức khỏe cháu dần tốt lên. Từ khi tập hàng ngày cháu không phải xịt thuốc mũi và khí dung phế quản thường xuyên như trước. Trong 11 tháng luyện tập thể dục vô thức, cháu không phải nhập viện, cháu được đi học đều đặn, kết quả học tập tốt hơn, tăng được 4kg và cao lên được 5cm.

       Mọi việc đang diễn ra bình thường tốt đẹp, thì ngày 10/4/2015 cháu đến nhà bạn bố cháu  chơi 2 ngày. Gia đình  nuôi mèo và đang thời kỳ thay lông nên cháu bị ảnh hưởng dị vật lông mèo đã dẫn đến tái phát hen, viêm phổi thùy rất nặng, đi cấp cứu  bệnh viện Xanh Pôn thì cháu đã tím tái cả người, mê man không tỉnh, không biết gì. Bệnh viện Xanh Pôn chuyển cấp tốc lên Nhi trung ương cấp cứu, tiêm loại kháng sinh thứ 15, cháu lại bị dị ứng tiếp, bệnh viện lại tiếp tục nghiên cứu kháng sinh thứ 16 để cháu dùng. Rất may là loại này có kết quả.

Trong lúc ấy bà ngoại cháu đi tỉnh ngoài về đã vào viện ngay, bà tiếp tục dùng đá và tay xoa cho cháu. Dị ứng lại được xóa hết, phổi cháu cũng ho khạc ra được nhiều đờm xanh, đờm vàng và cháu cũng dễ thở dần. Cháu cũng tự tập và dùng đá tectit trong lúc đang nằm bệnh viện, kết hợp chữa bằng kháng sinh sau 15 ngày cháu được ra viện. Cháu nghĩ nhất định phải luyện tập đều đặn hơn trước.

      Sau khi ra viện hàng ngày cháu tập đều đặn môn thể dục vô thức để phòng bệnh tốt hơn, thải độc tốt tốt hơn và kiêng những thứ cần kiêng kỵ đế có sức khỏe học tập và làm việc tốt nhất. Hiện nay dị ứng lông mèo còn dai dẳng chưa hết hẳn, cháu phải xịt thuốc khí dung. Cháu xin biết ơn rất nhiều đến thầy Đoàn Thanh Hương người sáng lập ra môn Vô thức này cho  người hết thuốc chữa như cháu và nhiều người khác được theo học, và cám ơn  ông bà ngoại cháu đã yêu thương chữa bệnh cho cháu bằng môn vô thức. Cháu cám ơn các Bác sĩ đã hết lòng điều trị cho cháu.                  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cháu Lợi tập Vô thức

 

 

Loading