Hai người cùng cảnh ngộ như nhau, nhưng nghiệp dẫn đi hai con đường hoàn toàn khác nhau, là tất yếu không khác được. Người có Đạo lý mới thành công giải nghiệp.
- HAI DUYÊN NGHIỆP
Từ lúc còn trẻ Hoàng Thanh Mai lo chữa hết bệnh này lại sang bệnh khác. Năm 2011 Mai luyện tập Vô thức rất nhiệt tình, được một năm đi công tác Campuchia bị tai biến nhẹ thì bỏ cuộc. Những năm sau đó, phải mổ xẻ cắt ruột, đeo hậu môn giả, tâm trạng đầy lo lắng trước tình trạng sức khỏe xuống dốc không phanh. Mai đi tập Yoga, và nhiều giải pháp, vẫn bị suy nhược, cuối cùng nhận thấy phương pháp Vô thức vẫn nhiều ưu điểm hơn cả.
Năm 2016 Mai đến gặp Thày kể các hiện tượng bệnh trong thời gian qua, xin Thày tư vấn. Thày cho biết: Nghiệp lực Mai khá nặng. Nó làm Mai chán nản bỏ tập, rồi gây bệnh khó chữa, nó còn tiếp tục diễn biến, là nghiệp oán đòi mạng. Mai phải thực hiện đúng như hướng dẫn chữa bệnh âm.
Điều này khá bất ngờ với Mai. Công cuộc hoà giải với vong nghiệp rất cam go. Mai luôn tỉnh táo nhớ lời thày và ghi chép đầy đủ, quay video một số hiện tượng, thường xuyên báo cáo với thày, để có ý kiến trợ giúp. Trên 30 lượt vong xuất ra. Mai đã phục hồi sức khỏe, tràn đầy năng lượng và chia sẻ niềm vui khám phá sức mạnh kỳ diệu của bản thân, trong bài “Tự cứu mình”, và tiếc cho người không hiểu điều đó.
Người thứ hai cũng tình trạng bệnh nan y khó chữa. Từng có bài báo viết về hoàn cảnh Cao Xuân Cường mắc bệnh nan y 7 năm trời ròng rã đi điều trị nhiều nơi không khỏi, dừng thuốc bệnh tái phát. Chỉ sau 5 tháng tập luyện Vô thức thải độc, đã phục hồi sức khỏe. Cường vui vẻ khoe với phóng viên Báo Sức khỏe và Đời sống. “Cho đến nay tôi không phải dùng thuốc nữa, những nốt thâm đen do bệnh cũng dần trắng ra, các mạch máu đang dần hồi phục, da hồng hào khoẻ mạnh. Tôi đã tăng 4kg (từ 56 lên 60kg) và đi lại được, không còn tình trạng nằm liệt”. Cường đã tâm sự : “Có thể đó là sự linh ứng của dòng họ Cao. Tổ tiên dòng họ đã giúp tôi tìm được đúng thầy thuốc cần tìm”.
Do sơ suất Cường nhiệt tình đi giúp đám ma miền núi 3 ngày liền, thì chân sưng trở lại. Phải cắt thuốc Đông Y, rồi tập Pháp luân Công. Cường lên mạng tuyên truyền “Sức mạnh vô thức” có chút tác dụng, tập Pháp luân công mới khỏi.
Thực tế Cường là người bệnh thường xuyên nằm liệt giường. Luyện tập Vô thức vài tháng Cường đã trở về cuộc sống sinh hoạt bình thường, là kết quả phi thường của bộ máy Tạo hóa đã chữa cho Cường, đã khai thông sức mạnh đề kháng giải ô trược độc tố, mới chuyển được căn bệnh lâu năm không chữa được. Đó là vốn quý không mua được bằng tiền vàng, Cường hiện đang được hưởng.
Hồi đó Thày yếu mệt nhiều vẫn dành nhiều thời gian làm việc giúp đỡ người bệnh, không đòi hỏi tiền bạc của ai. Trong đó Cường là kỷ lục cao nhất tới 89 cuộc trao đổi thư từ, phân tích giúp đỡ Cường vượt qua những tình huống bệnh vong âm rất phức tạp. Về căn bản bệnh đã lui không phải uống thuốc như Cường đã nói. Nhưng một năm là thời gian ngắn chưa đủ giải hết nọc bệnh, phải tinh tấn nhiều năm giải nghiệp mới hết gốc bệnh. Không phải ai cũng đủ trí tuệ làm chủ bản thân mình, nhất là khi có nghiệp chướng nặng, thì hết duyên giải ô trược, bỏ tập là chuyện bình thường. Vấn đề quan trọng là luôn giữ tâm thiện sẽ an lành hơn. Cường đã nói năng bất nhất như người mê trí, không phải đạo đức Chân thiện Nhẫn như Cường tưởng tượng.
Còn nhiều thành qủa luyện tập khỏi bệnh nan y, có hồ sơ y tế khỏi căn bệnh nặng hơn Cường, như ung thư máu ác tính, teo não, u tuyến Yên…Đó là thành tựu phi thường, được kết tinh từ Văn hóa Phương Đông, do các vị cổ nhân Phương Đông phát hiện sự Thăng hoa và Siêu phàm của nhân loại. Nay trở thành Sự thật giúp con người tự lực vươn lên làm chủ số phận của mình. Đánh dấu sự tiến bộ nhận thức về vai trò bản thân. Ai hiểu sự khác biệt quan trọng này, mới được luyện tập Vô thức. Tư tưởng nhận thức phải cao hơn nghiệp, mới đủ bản lĩnh chiến thắng nghiệp.
Đến nay phương pháp đã được tăng thêm 4 động tác có hiệu quả vượt trội, đạt tới ngưỡng Đắc khí ở bài Cấp bảy. Đắc khí là đỉnh cao của quá trình hoàn thiện bản thân kết nối với sức mạnh Cội nguồn Prana. Là đặc ân của Tạo hóa dành cho người Chiến thắng ô trược.
Hai người cùng cảnh ngộ như nhau, nhưng nghiệp dẫn đi hai con đường hoàn toàn khác nhau, là tất yếu không khác được. Người có Đạo lý mới thành công giải nghiệp.
ĐOÀN THANH HƯƠNG
![]()
