Ngay lúc đặt tay vào khuỷu tay tôi đã thấy biến chuyển rõ rệt. Tôi thấy dòng khí từ dưới chân luồn luồn đi lên thoát ra, cái chân thấy dễ chịu. Và mỗi ngày tôi đặt vào khuỷu tay nhiều lần, mỗi lần 20 phút liền như thế, tôi thấy biến chuyển liên tục và nghe khí nó chạy trong chân. Sau 3 tuần tôi đi lại được bình thường luôn,
- 25. TÁC DỤNGKHUỶU TAY
Thưa Thày Hương kính mến!
Thưa thày! Tôi là Nguyễn Thị Thừa, thường gọi là Xuyến, sinh năm 1949. Địa chỉ: Phòng 307, Nhà 257-A6 phố Thanh Nhàn, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Là học trò lớp Sức mạnh vô thức của thày, là hội viên CLB Sức mạnh vô thức Hà Nội.
Tôi xin phép được trình bày một số cảm nhận trong thời gian học và rèn luyện Vô thức, mong được thày chỉ bảo tiếp.
Bắt đầu từ đầu năm 2011 tự nhiên sức khỏe tôi giảm sút,ăn không tiêu được bất cứ thức ăn gì, kể cả nước chấm. Tôi chỉ ăn cơm với rau luộc chấm muối. Vì không biết, nên cứ cho tại bệnh nọ bệnh kia, cần phải đi khám chữa.
Từ hồi trẻ tôi mải làm ăn, mải chăm sóc chồng con nên cứ phải cố gắng, không nghĩ gì đến sức khỏe của mình. Cho đến khi bệnh phát tác, bị vôi hóa cột sống đốt L5S1 đã phải điều trị bệnh viện trên 3 tháng. Rồi sau chỉ đỡ không khỏi. Dần dần thành gai cột sống, đau triền miên mấy chục năm. Tôi đã mổ ruột thừa, mổ sỏi mật, cuộc sống khó khăn vất vả nên phổi cũng nhiễm độc. Bệnh đau đại tràng mãn tính, dần dần cơ thể yếu dần, tự nhiên da dẻ khô rát, sần sùi, chai bì. Nhất là 2 ngón chân cái như chết không có cảm giác đau. Hai gót chân về mùa Đông nứt nẻ. Mặt, má, môi khô phồng rộp rất khó chịu, bực bội, lo lắng.
Chân phải bị thần kinh tọa, đau khớp, do cái đốt sống chèn ép đi đứng rất khó khăn. Chỉ đứng nấu cơm là đã không chịu, phải kê ghế ngồi. Tôi rất lo lắng nhiều lúc cứ nghĩ mình mà nằm liệt một chỗ không đi được thì chết mất.
Như tôi đã nói: Tôi bị phong tê thấp rất nặng ( gọi là nhiệt phong – Hàn quá hóa nhiệt ). Mẹ tôi đã chết vì bệnh phổi. Ngày xưa gọi là Ho lao. Tôi phục vụ mẹ ốm 4 năm liền, rồi mẹ tôi mất lúc 45 tuổi, như bây giờ Tây y gọi là ung thư. Nếu mẹ tôi sống đến bây giờ, chắc chắn sẽ cứu được, không phải chết sớm quá.
Tôi rất cố gắng tìm tòi, học hỏi đủ mọi cách để chữa, dùng đủ biện pháp. Tôi đi bơi, cột sống thì bớt nhưng lại bị phổi lạnh. Tôi chính là vận động viên nên cách bơi lội chữa bệnh tôi cũng có phòng tránh được nhưng cũng không khỏi dứt điểm mà chỉ đỡ phần nào. Tôi dùng đủ loại thuốc Đông, Tây y. Ai mách đâu tôi đều nghiên cứu để chữa cho mình rất tích cực. Tôi đi học Đông y, bấm huyệt, tập thể dục, đi bộ, đi nhanh, đi chậm, tập Yoga, tập suối nguồn tươi trẻ, song vẫn chỉ đỡ phần nào, không khỏi được dứt điểm. Cho đến năm 2011 sức khỏe suy yếu trầm trọng.
Thưa thày Hương kính mến! Tháng 11 năm 2011 tôi được một người bạn thân (cháu Hùng) biếu tặng tôi cuốn sách: Cẩm nang luyện tập phòng chống ô nhiễm môi trường Sức mạnh vô thức, tác giả: ĐoànThanh Hương. Tôi đọc sách của thày rồi cứ mong được thày mở lớp học. Cứ chờ điện thoại của cháu Hùng báo tin, song biết thời gian đó thày bận và đi công tác xa.
Mong mãi đến tháng 7/2012 cũng được gặp thày. Tôi có nói bây giờ mới được gặp thày muộn quá thày ơi. Thày bảo: Chị may mắn có duyên đấy, gặp tôi bây giờ chưa phải đã muộn. Nghe xong tôi thật cảm động. Tôi thấy có hy vọng nhiều, đã đọc sách, đã học và rèn luyện, thấy trong người biến chuyển rõ rệt.
Thưa thày kính mến! Trong thâm tâm tôi luôn thầm cảm ơn thày Hương nhiều lần. Nhờ có sức mạnh vô thức của thày, tôi đã luyện tập, thấu hiểu sâu sắc về con người nói chung, nói riêng về cơ thể chính bản thân mình. Theo chỉ dẫn của thày, tôi tuân thủ rất nghiêm túc, rất trung thực. Vì vậy, tôi đã ngộ và sáng ra được rất nhiều điều, thấu hiểu sâu sắc hơn về con người, về chính cơ thể bản thân mình; hiểu được vô thức và tư duy; hiểu được năng lượng Prana, rồi sự hình thái và vận hành của Prana. Hiểu được khai mở Hà Đào Thành. Hiểu cội nguồn quan trọng như thế nào? Ở đâu? Hiểu được Kinh Trường sinh (tuyến Yên) là kinh chủ đạo trong các tuyến nội tiết, điều hành toàn cơ thể và kinh mạch. Hiểu được Sức mạnh Vô thức. Rồi ô trược, trược khí… mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ biết, tôi mới được nghe ở Vô thức của thày. Tôi xin mạnh dạn nói rằng có thể có nhiều người chưa hiểu Sức mạnh Vô thức, xin phép thày giải thích nhiều hơn cho mọi người hiểu rõ.
Đến với Vô thức, tôi hiểu được đâu là thức ăn sạch, đâu là thức ăn bổ dưỡng. Rồi chính niệm, tu luyện Thân – Tâm – Trí lực – Từ thiện – Hỉ xả…
Hiểu được Vô thức của thày, tôi thấy mình còn khiếm khuyết nhiều quá. Mình có lỗi nhiều quá. Mỗi lần nghe thày giảng giải trên lớp tôi rất xúc động.
Tập đầy đủ bài số 1: Vươn thở, nắn ngón tay chân, trượt khí ngón tay, chân – Xuống chân, ngồi xổm. Thiền hành, thiền định – Gồm sấp xỉ 2h – từ 4h đến 6h. Còn các động tác khác tôi tranh thủ rải trong ngày: Nắn cổ tay, khuỷu tay, nách, đặt tay vào 25 huyệt kinh lạc – Đặt tay vào điểm trường sinh…
Tôi tập quỳ lễ – Thở xương sống – Thở an lạc. Gần đây tôi vừa mới được thày phổ biến tập cầm đá quì lễ và thiền trường sinh, tôi mới được ít buổi (2 buổi).
Kết quả từ khi tập đến nay:
– Đã khỏi được một số bệnh: Hết tê bì, hết chai ở gốc ngón chân, ngón tay, gót chân.
– Hết thần kinh tọa – Đỡ đau cột sống.
– Tinh thần sảng khoái, nhanh nhẹn – minh mẫn. Tính tình thay đổi, nhìn nhận mọi điều, mọi công việc đều nhẹ nhàng vui vẻ, thoải mái.
– Khớp gối tôi đau cứng nên khi tập rất khó khăn, tôi chịu đựng cái đau để tập. Rồi tôi đã tập được động tác ngồi xổm, tới 36 lần ngồi xuống ngon lành rất dẻo.
Quá trình luyện tập tôi cảm nhận được những hiện tượng: rung giật, kim châm, gai, tức, và đau, mồ hôi, đờm ra rất nhiều, tức ở hai bàn chân, ở đùi, ở hai đầu gối, đau vùng phổi, đau vùng thận.
Khi thấy những hiện tượng trên tôi luôn tự tin – bình tĩnh lắng nghe sự đau tức, sự biến chuyển. Khi thì kéo dài, khi thì chỉ trong chớp nhoáng. Vì khó tả, mà có tả cũng khó tin.
Quá trình tập tôi thấy sổ trược ho 1 tháng trời, ngày nào cũng khạc ra đờm tròn như đầu ngón tay. Lúc đầu hơi nâu nâu như máu cá, rồi đến màu xanh vàng lẫn lộn, rồi cuối cùng gần hết tháng ra toàn đờm cục, đờm trắng tinh. Tôi vẫn nghe chú ý đến bệnh tình, tôi cho là do tập – mà sổ trược như vậy thì đáng mừng quá. Có thể đó là mầm bệnh phổi di truyền từ mẹ tôi. Còn chồng tôi sợ tôi bị ho lao nên cứ giục đi bệnh viện, tôi không đi. Cứ tập đều. Sau đấy tôi thấy nhẹ nhõm dễ chịu, khỏe.
Cám ơn thày nhiều. Vô thức của thày đã cho tôi hiểu, tôi cảm nhận được rõ trong cơ thể tôi. Nhờ có Vô thức tôi quyết tâm tập luyện để nguyên khí phục hồi, cứu được kịp thời khi mà tôi bắt đầu suy sụp. Rất may là đã gặp được thày. Tôi thấy khỏe hơn trước nhiều, và do bận việc nên tôi lại có phần sao nhãng việc tập vô thức không đều. Vì tôi học Đông y, vận động viên, biết nhiều thứ, nên là tôi vẫn pha trộn thêm một số động tác tôi đã tập cũ trước đây, hoặc cải biến thêm vào động tác vô thức của thày, như bài hành thiền tôi lại nhấc đầu gối cao hơn cô bảo, động tác quỳ lễ tôi cải biến thêm động tác suối nguồn tươi trẻ. Có lẽ vì tôi không thực hiện đúng nguyên tắc của thày, nên phải trả giá sai lầm.
Đến tháng tết năm 2013, hai đầu gối tôi xưng to trông như có dịch trong khớp, không tập được. Tôi lại nghe xem đau kiểu gì, tôi thấy không xưng khớp, không giống như đau gút mà chỉ co cứng không đi lại được, không nhấc chân lên được, cứ như cái cột dựng đứng. Đồng thời hai bàn chân tôi cũng tức và cứng luôn. Tôi cũng dùng đủ cách bấm huyệt, hơ ngải cứu; tìm tất cả các huyệt phản chiếu về đầu gối để bấm và hơ ngải. Song cũng chỉ đỡ phần nào. Chồng tôi lại bắt đi bệnh viện hút dịch nói là sẽ khỏi ngay. Nhưng tôi cứ im lặng nghe và tìm phương cứu chữa. Kéo dài mãi chỉ nhúc nhích đi lại gần, vấn đề đi lại rất khó khăn, tôi muốn hỏi thày, mà không biết dùng vi tính. Lúc đau chân, sức khỏe cũng yếu suy sụp mất 1,5kg, người xanh và gầy hẳn. Tôi hiểu vì tuyến Yên của tôi nó đã lão suy, nên tôi đã ăn bột Địa long thấy có sức khỏe hơn. Đau hơn 1 tháng thì tôi tìm gặp thày, vào buổi hội nghị Viện nghiên cứu ứng dụng tiềm năng con người. Cháu Hùng lái xe máy chở tôi đến gặp thày, tôi trình bày với thày về cái chân đau cứng. Tôi nghĩ rất ngại thày sẽ phê bình là chị lại chưa thuộc bài, chị lại chưa đọc kỹ sách. Nhưng không, thày bảo nhẹ nhàng cách chữa. Tôi thấy cảm động. Thày chỉ hỏi việc tập của tôi ra sao, rồi thày nói luôn: Chị bị nghẽn khí trở lại. Thày bảo tôi ấn vào khuỷu tay có đau không? Tôi bóp thấy khuỷu tay đau. Thày bảo về chữa vào khuỷu tay, thường xuyên và liên tục đặt tay vào khuỷu tay sẽ khỏi. Tối về tôi làm theo lời thày chỉ dẫn. Tôi lấy sách đọc lại, thày đã nói trong quyển sách tập 1 về luyện tập khuỷu tay, mà sao tôi không để ý. Tôi nghĩ ngay và thầm xin lỗi thày vì tôi lại không thuộc bài, tôi lại không đọc kĩ sách, mà tôi để đau kéo dài không biết.
Ngay lúc đặt tay vào khuỷu tay tôi đã thấy biến chuyển rõ rệt. Tôi thấy dòng khí từ dưới chân luồn luồn đi lên thoát ra, cái chân thấy dễ chịu. Và mỗi ngày tôi đặt vào khuỷu tay nhiều lần, mỗi lần 20 phút liền như thế, tôi thấy biến chuyển liên tục và nghe khí nó chạy trong chân. Sau 3 tuần tôi đi lại được bình thường luôn, nhưng vẫn chưa ngồi được. Cho đến nay là tháng 6, sinh hoạt câu lạc bộ tôi đã ngồi xổm được 36 lần rồi. Tôi tập trước mặt cho mọi người nhìn thấy kết quả của tôi.
Tôi đã phạm sai lầm và xin lỗi thày. Không phải là tôi thiếu tin tưởng Vô thức. Thực sự tôi rất say mê, còn giúp nhiều người học vô thức. Tôi rất khâm phục thày, tôi hay cảm động trong mỗi lời thày nói. Tôi thấy thày hiểu từng tế bào và chỉ bảo rất chí lý, tận tình từng chi tiết. Tôi nghĩ mọi việc xảy ra với tôi bị đau lại như thế, là tôi vẫn thấy do nghiệp lực che chắn. Tôi rất tích cực tập, đọc sách kỹ, mà tôi vẫn cứ bị che chắn không biết vận dụng Vô thức, không nhớ cái khuỷu tay, mà cứ vất vả dùng các biện pháp khác, mà không hết bệnh, nghiệp cứ lái theo hướng khác làm cho bản thân tôi bị đau đớn kéo dài. May mắn gặp thày, một lời thày nói làm tôi tỉnh ngộ, chữa khỏi dễ dàng. Đó là cái phước đức giúp tôi thoát khỏi cái nghiệp chướng nó muốn tôi phải khổ mãi. Tôi đau khổ vì bệnh suốt từ trẻ đến giờ. Nhưng bản thân tôi cảm nhận được vấn đề nghiệp lực và tôi kiên quyết không đi bệnh viện. Tôi tin tưởng sự giúp đỡ của thày nên tìm gặp thày, và tôi luôn trung thực có sao nói vậy. Có lẽ vì vậy may mắn lại đến với tôi.
Cuối cùng tôi xin khẳng định: Tôi sẽ rèn luyện tu tập Vô thức để vượt hết bệnh tật, vượt được phần nào của nghiệp lực. Và xin hứa không phụ lòng giúp đỡ tận tình của Thày.
Học trò của Thày.
Nguyễn Thị Xuyến.
![]()
