12. BÍ ẨN Ô TRƯỢC – NGHIỆP LỰC
Bí mật lớn nhất tạo nên số phận con người là ô trược, tạo ra tâm phiền não, bất an, tội ác, bế tắc kinh mạch, bệnh tật, và cái chết. Thanh lọc ô trược sẽ thay đổi số phận tốt đẹp hơn.
Rất ít người biết mối nguy cơ lớn nhất đời người là ô trược, dù nó đang tồn tại ở khắp mọi nơi, và ngay bên trong cơ thể. Nhưng không ai nhìn thấy, máy móc cũng không soi thấy. Chỉ các nhà hiền triết cổ Phương Đông và Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã chỉ ra ô trược là nguyên nhân gây đau khổ, bệnh tật và phiền não.
Ô trược có ở khắp nơi: Không khí, đất, nước, đều có ô trược. Như độc tố hóa học, vi trùng, nấm mốc, bụi bẩn, bụi kim loại nặng, bụi nano. Dạng khí như tà khí, sóng điện từ, phóng xạ, vong âm, sinh vật vô hình… từng giờ từng phút tác hại vào cơ thể, là nguyên nhân sinh ra bệnh tật, phiền não. Ô trược lộng hành nhấn chìm con người vào tận cùng đau khổ. Minh triết Phương Đông đặt tên là ô trược. Ô có nghĩa đen tối. Trược: rác dơ bẩn. Bao gồm tất cả rác bẩn ở trong cơ thể, là các vật chất bẩn, năng lượng bẩn, tà khí tinh vi nhất. Còn gọi là “ô trọc”, “ác trược” “ác thế”, “Nghiệp lực”. Ô trược dạng thô là độc tố, bụi mịn, bám trong máu huyết, và lục phủ phủ tạng. Còn khí trược, là năng lượng bẩn bám trong kinh mạch, và các tế bào cơ thể. Ô trược mịn là thành phần bám chặt nhất, vi tế nhất, như bụi siêu mịn, bụi nano, vong âm… Ô trược mịn tích lũy nhiều đời gọi là Nghiệp lực, chúng phong tỏa não bộ điều khiển tâm trí vô minh, tạo ra số phận mỗi người. Ô trược gây ra bệnh tật, đau đớn, tai họa, còn là thủ phạm phiền não, nóng giận, căng thẳng, tham sân si. Ô trược gây rối loạn xã hội, tham nhũng, tội ác, khủng bố, bất công, chiến tranh, hủy diệt môi trường…
Kinh Phật A Di Đà chỉ rõ có 5 loại ô trược tàn phá đời người. Người có công đức thanh lọc ngũ trược mới đạt tới cõi Niết bàn thanh tịnh. Các Chư Phật Chư Thiên nói rằng: Đó là một việc rất khó, nên đã hoan hỉ tán thán công lao Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã tuyên thuyết với ngũ trược: “Bụt Thích Ca Mâu Ni thật là hiếm có. Ngay trong cõi ta bà đầy dẫy năm yếu tô ô nhiễm là kiếp trược, kiến trược, phiền não trược, chúng sinh trược và mạng trược mà ngài có thể chứng đắc được quả vị giác ngộ vô thượng và còn tuyên thuyết được cho chúng sinh những pháp môn mà bất kỳ ở đâu, mới nghe qua người ta cũng rất khó mà phát sinh niềm tin… Nên hiểu rằng cư trú trong thế giới đầy năm loại ô nhiễm này mà đạt tới được quả vị giác ngộ vô thượng và còn diễn giải được cho mọi giới những pháp môn rất khó tin như pháp môn này, đó là việc quả là cực kỳ khó khăn”. (Kinh A Di Đà).
Mỗi đời người có 5 loại ô trược, là 5 loại nghiệp lực bủa vây con người:
- Kiếp trược: Tích tụ từ nhiều kiếp trước, còn gọi là nghiệp lực. Gây ra những đau khổ, bệnh tật khó chữa, tai ương, tai họa, tổn thất trên đường đời. Nghiệp lực là trược khí tinh vi nhất đeo đẳng từ nhiều kiếp sống. Nên không ai nhận ra, ngoài Đức Phật và các nhà hiền triết Phương Đông. Vì thế chỉ có Đức Phật và các nhà hiền triết Phương Đông biết hướng dẫn cách thanh lọc ô trược và thanh lọc tâm trí để giải nghiệp, thay đổi những số phận đau khổ truyền kiếp.
- Kiến trược: là kiến thức sai lầm, tạo ra suy nghĩ sai lầm, hành động sai lầm… Kiến trược tạo là ô trược nguy hiểm nhất, tạo ra tâm vô minh làm những việc sai trái mà không biết, sinh ra các nghiệp lực khác. Trước hết giải kiến trược mới có thể giải nghiệp thành công. Kiến trược nguy hại nhất là chối bỏ Cội nguồn, tự chặt đứt nguồn sống của mình.
- Phiền não trược: Ô trược nghiệp lực tác động vào tâm trí vô minh, khiến tinh thần bị chìm đắm trong buồn phiền, lo sợ, nóng giận, bực tức, đau khổ… Chỉ một ý nghĩ xấu, một hành động căng thẳng, một thức ăn xấu, đã phát sinh ô trược chạy rần rần lên đầu, tiếp tục tạo ra tâm phiền não. Cái vòng luẩn quẩn của tâm nghiệp vô minh đã giam hãm tinh thần trong phiền não. Chỉ khi thanh lọc ô trược mới hết phiền não trược.
- 4. Mạng trược: Do ô trược thâm nhiễm hàng ngày từ thức ăn uống ô nhiễm, tâm phiền não, bệnh tật. Chỉ hít thở cũng có ô trược theo vào. Đã có thân xác người là có ô trược, là mạng trược. Nên con người không có thanh tịnh, có mạng trược. Chỉ người tu tập thanh lọc ô trược mới có thân tâm thanh tịnh.
- 5. Chúng sinh trược: Là mối nguy cơ của toàn nhân loại. Xã hội văn minh tạo ra rất nhiều ô trược ngày càng nhiều, không có điểm dừng. Sử dụng quá nhiều hóa chất độc. Các sáng chế tiện nghi máy móc công nghệ cao, sử dụng sóng điện từ, phóng xạ nguyên tử, wifi, mạng internet…đã tạo ra bùng nổ khí trược bao trùm bầu khí quyển, đất, nước, đại dương mênh mông cũng chứa chất thải độc hại. Cứ 3 phút có một loại axit hóa chất mới ra đờ Khoảng 3.000 loại hóa chất đi theo không khí, đất, nước, thực phẩm, đã tấn công vào cơ thể. Các món ăn vặt, bánh ngọt, nước ngọt, trà sữa, xúc xích, bột nêm, mỹ phẩm, sơn móng, nhuộm tóc.. chứa axit độc và rất nhiều kim loại nặng. Axit tăng cao ở vùng nào làm chết tế bào, gây viêm sưng đau, hoặc ung thư ác tính. Trung tâm kiểm soát bệnh tật Mỹ xác nhận sự hiện diện của 148 hóa chất độc hại trong máu và nước tiểu của người Mỹ ở mọi lứa tuổi (Phòng chống ung thư – bác sĩ Davit Servan Schreiber-2007).
Bụi siêu mịn trong khí thải nhà máy và phương tiện giao thông, bay lên tận trời phá thủng bầu khí quyển, gây lỗ thủng ozon. Ô trược mịn chui xuống đất làm ô nhiễm nước, phá vỡ hệ sinh thái làm chết vi khuẩn có ích, phát triển vi khuẩn độc hại. Các làn sóng độc hại xuyên vào não bộ làm suy thoái tuyến Yên. Ô trược còn đe dọa an ninh trái đất, với số lượng đầu đạn hạt nhân nguyên tử dư sức gây nổ tung trái đất.
Chúng sinh trược tác hại lên tất cả mọi người, không trừ một ai. An ninh trái đất cũng bị đe dọa. Ai cũng phải gánh nghiệp chúng sinh trược.
Trong kinh thánh, sứ đồ Phao Lô có nói đến một lực xấu kìm hãm con người “Khi tôi muốn làm điều lành thì điều dữ dính dấp theo tôi. Vì theo người bề trên tôi vẩn lấy luật pháp Đức Chúa Trời làm đẹp lòng; Nhưng tôi cảm biết trong chi thể mình có một luật khác giao chiến với luật trong trí mình, bắt mình phải làm phu tù cho luật của tội lỗi, tức là luật trong chi thể tôi vậy. Khốn nạn cho tôi. Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này ? Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Đức Chúa Giêsu là Chúa chúng ta. Như vậy chính mình tôi lấy trí khôn phục luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng lấy xác thịt phục luật pháp của tội lỗi”.
Vì ít người nhắc nhở việc giải ô trược, nên ô trược vẫn lộng hành khắp nơi, đẩy Nhân loại vào con đường diệt vong
Cảnh báo của bộ tộc KOGI. Bộ lạc KOGI từ lâu đã tách khỏi nền văn minh. Họ lùi vào rừng sâu, không tiếp xúc với nền văn minh hiện đại. Đầu năm 1993, trưởng tộc bộ lạc KOGI đã quyết định hẹn gặp ký giả Alan Ereira 3 ngày, để gửi đến thế giới và các nhà khoa học một bản Thông điệp lời khuyên nhủ tha thiết của bộ tộc KOGI:
“Theo quan niệm của chúng tôi thì sống thuận theo thiên nhiên không thể có bệnh. Bệnh tật chỉ là hậu quả của những gì trái với thiên nhiên. Ngoài ra sự tương giao giữa con người với thiên nhiên hết sức mật thiết và khi thiên nhiên bị phá hoại, chắc chắn con người sẽ bị ảnh hưởng”.
“Chúng tôi muốn gửi một thông điệp cho các em trong gia đình nhân loại. Chúng tôi nói bằng trái tim, những lời nói chân thành nhất rằng hiện nay nhân loại sắp bước vào một thảm họa rất lớn mà từ trước đến nay chưa hề xảy ra. Làm sao có thể nói cho các em biết rằng vũ trụ có những định luật vô cùng lớn lao, không thể vi phạm được? Lòng các anh vô cùng đau đớn vì các anh thấy rằng Trái Đất đã khô kiệt rồi, mọi sự sống đang lâm nguy và thảm họa diệt vong chỉ còn trong giây lát. Do đó các anh muốn kêu gọi khẩn thiết rằng hãy thức tỉnh, ngưng ngay những việc có tính cách phá hoại đó lại, nếu không thì trễ quá mất rồi!”.
“Sống xa Mẹ đã lâu, các em quên hẳn người Mẹ đã sinh ra các em, săn sóc che chở, nuôi dưỡng các em…Các anh biết rõ việc này, nên chỉ muốn khuyên các em hãy dừng lại, quan sát và ý thức việc làm hiện nay của các em, vì giết hại đấng sinh thành ra mình là giết hại mình đó”.
Nghiên cứu khoa học bắt đầu phát hiện năng lượng tiêu cực (ô trược) qua sự nghiên cứu của một số viện hàn lâm khoa học: Y học rung (Hoa kỳ) – Y học đa chiều (Nga) – đã tìm đến nguyên nhân sâu xa của bệnh tật, “mầm bệnh” gọi theo danh từ Vật lý là “Thông tin tiêu cực” từ bên ngoài nhập vào cơ thể hoặc “tự sinh” từ bên trong cơ thể. Chúng có cấu trúc trường xoắn, dạng sóng đứng lập thể (Soliton). Năm 1993, viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học Nga V.S Kaznaxcep bằng thực nghiệm đã chứng minh sự hiện hữu của Soliton trong không gian nucleo-protein của tế bào sống. Chúng có khả năng di chuyển bên trong cơ thể và ra khỏi cơ thể. Trong cơ thể chúng cư trú dưới dạng những cục đông hoặc có thể di chuyển theo dòng máu, di chuyển từ cơ quan này sang cơ quan khác và gây ra những rối loạn chức năng. Về nguyên tắc, các soliton bám vào trường năng lượng của cơ thể tế vi và gây ra bệnh ở cơ thể vật lý. Trong xã hội loài người các “Thông tin tiêu cực” xuất phát từ chính con người thông qua cách đối xử, tư duy, phong tục, thương trường cạnh tranh, đồng tiền, từng giây phút tác động đến con người. Bất kỳ sự tổn thương nào về tâm thần cũng đều cố định lại ở mức trường năng lượng, thậm chí cố định trong bộ nhiễm sắc thể, ảnh hưởng đến tế bào, di truyền qua thế hệ sau. Trong trường thông tin quả đất thường xuyên tích tụ số lượng khổng lồ những “thông tin tiêu cực” như: Chiến tranh, khủng bố, căng thẳng, bất công, hội chứng cô đơn… làm cho bệnh tâm thần ngày càng nhiều, tội ác trong thanh thiếu niên, bệnh nan y càng nhiều (GS.TSKH.Bác sĩ Đoàn Xuân Mượu. 4/2005).
Để chiến thắng ô trược ghê gớm như vậy, phải có trí tuệ cao hơn nghiệp, nhận ra chân tướng tâm vô minh, mới có thể thanh lọc được ô trược nghiệp lực. Khai mở Hà Đào Thành có hiệu quả giải trừ trược khí triệt để nhất.
Các phương pháp thải độc bằng thực phẩm chức năng detox, thải độc đại tràng, thanh lọc máu, lưu thông kinh mạch, chỉ giải được ô trược thô. Không thanh lọc được bụi siêu mịn, bụi nano, vi nhựa, khí điện tử, phóng xạ, tà khí, vong âm…
Thiền khó khăn ít hiệu quả, vì không kham nổi khối lượng ô trược nặng nề gấp ngàn lần thời xưa. Máy móc khoa học không đủ tinh vi để thanh lọc hết ô trược.
Tạo hóa vẫn có cách cứu giải. Trong não bộ có một trung tâm bí ẩn là Hà Đào Thành thanh lọc triệt để tất cả các loại ô trược. Phương pháp Vô thức đã thực hành thành công.
Khi nào thì tròn quả tu ? Đó là giải hết trược khí. Khi đó năng lượng thanh tịnh của bạn tăng lên rất mạnh, hào quang từ bạn toả ra có ảnh hưởng tốt trong nhà ở và đóng góp năng lượng thiện ích bảo vệ trái đất. Mỗi bước chân đi bộ khoan thai và năng lượng từ bi của bạn đóng góp vào chiến thắng năng lượng tiêu cực, bảo vệ trái đất bình an. Đó là ý nghĩa tốt đẹp cho Hòa bình thế giới, mà người luyện tập Vô thức có thể góp phần cứu cánh bản thân và cho các thế hệ con cháu chúng ta.
ĐOÀN THANH HƯƠNG
NHÀ LỬA Ô TRƯỢC
Bài giảng của Đức Phật Di lạc, bằng Thông thiên học qua một người ở miền nam Việt Nam
thế kỷ trước, năm 1951-1952.
Ngày rằm tháng riêng- Nhâm Thìn. 20 giờ -24 giờ.
Nam mô chúng sanh Phật.
Con người mãi trầm mình trong bể lửa. Nhưng có ai biết mình đang bị nóng. Vì sức nóng đang thiêu đốt kia, nó không phải như lửa của thế gian. Nó từ từ cháy, nó cháy đến khi con người thấy được nó, tức là sự khổ, mà hiểu được sự khổ, là con người như điên, như dại. Không còn lương tri nữa.
Khi con người lãnh được những bản án của thế gian ban cho, nào là nghiệp vợ, nghiệp chồng, nghiệp con… cái gì mà loài người cho là sướng chính đó chính là nhà lửa. Nhưng có mấy ai đã hiểu được cái nhà lửa đó đang cháy ngấm ngầm. Rồi một ngày nào kia, nhờ ngọn đông phong, sẽ phất lên, và nó sẽ phừng lên. Khi đó ngọn lửa hồng bắt lên và than, bụi, bay lên nghi ngút. Chừng đó con người, mới biết là nhà của mình cháy. Phải chi lửa còn ngún, thì lo chữa đi, có đâu nhà bị cháy.
Dù là kiếp sống đó, nó phải chăng là vô ý thức của sự sống, con người lại nắm được cơ hội khó sống kia, mà phát minh ra Trí Huệ. Như vậy mới là con người, nếu kẻ nào sống bám mãi cái có, thì chính kẻ đó có một bộ óc đần độn.
Cái trí đần độn của con người, mà có ngày nào đó nó mở được, thì sự văn minh lại đi đến tột độ…
Như vậy, buổi hạ ngươn hạ màn thì con người lại bắt đầu tiến hoá theo Thánh Đức, phá vô minh bằng cách không còn nghĩ đến một cái tha lực, mà trước kia, sự tu còn hiểu rằng có kẻ giúp mình. Cái tha lực này do trí phàm phu xuất hiện, để lôi cuốn người này sang người kia. Và vì cái vô minh đó, mà sự tu mãi vẫn là sái. Bởi tu sái mãi mà kiếp trầm luân không dứt được.
Thì màn hạ ngươn đã sắp đến, con người cũng bắt đầu tự tu, tự giải thoát lấy nghiệp lực của mình.
Vậy, buổi Hạ ngươn, bần đạo xin nói với các người rằng, các hàng cư sĩ sẽ ra lập Thánh Đức Kim Thân với cái khả năng bất khả tính, là mãi mãi cái đạo phi thường trong vòng 5000 năm, để rồi bước sang cái Đạo khả đạo là Hư không đạo.
Ai đã hiểu được cái lý Hạ ngươn, thì nên sớm tỉnh, để cùng nhau hợp tâm phá cái mê cho nhau, bằng cách chỉ cho nhau những lổi lầm, thì sự tu học mới mau đem lại kết quả. Nhưng kẻ nào tự ái, không nghe, chính kẻ đó tự đưa họ lên cõi mặt trăng vậy.
NGŨ TRƯỢC LÀ GÌ ?
Chú đang muốn nói về Ngũ Trược, nhưng lại thấy e ngại, bởi vì chủ đề này là cơ bản của Phật Học. Cái e ngại là vì Ngũ Trược là vấn nạn lớn lắm ! Không phải dễ trình bày, nhưng nói nôm na thì ai cũng biết. Biết mà không giải nạn được thì cũng như không biết. Giống như người ta biết rượu, ma túy và sắc dục là nguy hiểm và rất tai hại, nhưng đã té ngã vào đó rồi thì dù biết là có hại cũng không ra được. Không ra được thì biết cũng như không! Người Phật giáo nào mà không biết Ngũ Trược là cỏi sống của mình, nhưng nhận thức đúng và tu giải thoát được cái ách nạn của Ngũ Trược thì mới thật là Phật tử. Bằng không thì xưng là Phật tử mà thật sự chỉ là đứa con bỏ đi hoang và lang thang lận đận trong Ngũ Trược chứ chưa trở về nhận gia tài của cha là ông trưởng giả giàu có vô lượng.
Người còn sống trong “Ngũ Trược” mà thấy cha mình là đức Như Lai thì bỏ chạy và kinh sợ vùng vẩy chứ không dám đến gần, bởi vì thân tâm hạ liệt, đã quen với sự mê mờ trong Ngũ Trược, nên biết cũng như không. Giống cái anh ghiền ma túy, biết rất rỏ hơn ai hết về khổ nạn của mình mà không chịu từ bỏ, vì cái thói quen đã là chính mình rồi, còn đâu mà bỏ được. Cũng như vậy, ai cũng biết ngũ trược là ác thế mà không thể thoát ra. Nếu trình bày vấn nạn cơ bản này thì rất khó khăn, vì chính người trình bày cũng là người của ngũ trược, chưa giải ngộ được thân phận của mình.
Nói đơn giản thì Ngũ Trược là năm cái : Kiếp trược, kiến trược, chúng sanh trược, mạng trược và phiền nảo trược. Năm cái khổ trược này chính là Nghiệp báo của chúng sanh cỏi Ta-Bà. Chử Ta Bà có nghĩa là kham nhẫn chịu đựng, chúng sanh cỏi Ta bà thì rất cứng đầu và kham nhẩn chịu đựng Ngũ Trược. Bởi vì đây chính là Nghiệp báo của chúng sanh. Nghiệp báo là gì ? Chính là Y-Báo và Chánh báo. Y-báo là thế giới, chánh báo là căn thân. Có Y-Báo là có Chánh báo như thân phận của cá và nước. Con cá và nước chính là Y-báo và Chánh báo. Gọi chung lại là Nghiệp báo. Mà Ngũ Trược chính là Nghiệp Báo của chúng sanh. Thái tử Sỷ Đạt Ta sanh ra ở vị trí thái tử mà vẫn không bị ngũ dục tuyệt vời của một kiếp người mơ ước, làm cái lồng giam nhốt. Lịch sử chứng minh đâu có ông thái tử nào mà lại không chịu làm Vua đâu ? Chỉ có Phật thị hiện mới làm nổi cái vùng vẩy để thoát ra ngũ dục.
Nhận thấy cái thân phận khổ đau của cái Nghiệp báo, nên phải chịu cái khổ nạn của ngũ trược ác thế, mà thái tử đã lên đường và đạt đạo giải thoát khỏi ngũ trược ác thế. Vì vậy, ở kinh A-Di-Đà, chư Phật mười phương tán dương công đức của Đức A-Di Đà thành đạo của nước Cực Lạc ở phương Tây, mà cũng tán dương Đức Thích ca đã thành đạo ngay nơi cõi ngũ trược ác thế. Tịnh Độ phương Tây của đức A-di-đà là trang nghiêm bởi các thiện nhân và cỏi nước thanh tịnh.
Còn cỏi Ta Bà là uế độ với ác nhân có cỏi nước uế độ, vì là ngũ trược có : Kiếp số ngắn ngủi bất tịnh. Kiến giải (kiến thức) ô trược do cái thấy ô trược. Chúng sanh nhơ uế bất tịnh nên gọi là chúng sanh trược. Mạng trược thì do chúng sanh ăn nuốt nhau mà sống, và Phiền nảo trược là do chúng sanh chấp ngã nên sanh khởi tham sân si mạn nghi phiền nảo. Ngay nơi Ngũ Trược thống khổ mà thành đạo nên được chư Phật mười phương tán thán ca ngợi.
Nói tóm lại, Ngũ Trược chính là cái Nghiệp báo của chúng sanh, căn thân và thế giới chính là Nghiệp báo. Chánh báo thế nào thì Y báo thế đó giống như cá và nước, nếu nước ô trược thì cá khốn khổ, nếu cá ô trược thì cũng làm nước ô trược. Cá lăn đùng ra chết thì nước cũng bẩn thỉu vì cá. Cái vòng luẩn quẩn luân hồi của ác nghiệp là vô cùng tận, vì cái vô cùng tận này mà Bồ Tát Địa tạng phải phát nguyện vô cùng tận. Chỉ có bồ tát mới kham nhẩn nổi, còn chúng sanh của ngũ trược ác thế thì chỉ như người hôn mê. Chú ví mình cũng như bợm nhậu chưa bỏ được rượu mà khuyên người bỏ rượu thì đó là chuyện hài hước. Vì vậy còn đang e ngại chưa biết có nên nói hay không cái đề tài “Ngũ Trược” thì đột nhiên Tammydan hỏi, như vậy đúng là duyên lành, giúp cho mình liều lỉnh nói ra cái mà mình còn đang lâm nạn. Tuy nhiên đây chỉ mới là định nghĩa còn nhiều thiếu sót lắm. Đây là đề tài lớn mà mình chưa thể nói nhiều hơn đâu. Tạm bỏ qua ở đây vậy…
Minh Đức
LỜI TRĂN TRỐI CỦA NGƯỜI NỔI TIẾNG
Bác sĩ Richard Teo Keng Siang,
Bác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi, triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore. Tháng 3/2011, bác sĩ Richard Teo được chẩn đoán bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Ông qua đời cuối năm 2012. Những lời chia sẻ cảm động từ trái tim của ông trước khi mất, với sinh viên Nha khoa D1 ở Singapore, tháng 11/2011. Những lời hối hận về những năm tháng lao theo khát vọng kiếm tiền, và vô cảm trước sự đau khổ của bệnh nhân. Nếu có cơ hội sống ông sẽ thay đổi, thương yêu nhiều hơn.
“Chào tất cả các em. Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghe. Tôi xin tự giới thiêu, tôi tên là Richard Teo và là một bác sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây. Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.
Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ.
Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ. Tôi rất ganh đua. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS (National University of Singapore – ĐH Quốc gia Singapore) phát triển tia laser để chữa bệnh mắt.
Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi học hoàn tất, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền. Vì vậy, tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.
Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả 20 đôla Mỹ cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả 10 nghìn đôla Mỹ để hút mỡ bụng, 15 nghìn đôla Mỹ cho sửa ngực… Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không? Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ? Do vậy, thay vì chữa bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp.
Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, hai tháng, đến ba tháng. Quá nhiều bệnh nhân. Tôi choáng váng. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” (tiếng dùng để chỉ các bà mệnh phụ nhiều tiền không đi làm) những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt. Cuộc sống thật lên hương.
Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Malaysia và đua xe. Cuộc sống của tôi là thế đó. Với mớ tiền mặt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng. Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu. Tôi sắm chiếc màu bạc.
Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Đến lúc mua nhà, xây cửa. Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả. Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang. Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng ba năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động manh. Tôi đi đến SGH (Singapore General Hospital: Bệnh viện chính của Singapore) và nhờ bạn học làm MRI (phương pháp tối tân soi chụp hình bộ phận trong người để chẩn bệnh) để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi. Tôi hỏi như thế nghĩa là sao? Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi gần như muốn thốt lên: “Anh nói thiệt sao?” tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục.
Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn – bao gồm cả PET scans, và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ 4 của ung thư phổi. Tôi nghĩ: “Từ đâu mà ra thế này?”. Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến. Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.
Đây là bản chụp của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3, 4 tháng tối đa. Cuộc sống tôi bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi? Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng mình đã có mọi thứ trước đây.
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được – sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua. Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không, tôi chẳng cảm thấy vui khi nghĩ đến.
Các em có biết, Tết sắp đến. Trước đây, tôi thường làm gì? À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè. Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui. Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng. Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận.
Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị. Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình. Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, cho người thân như tôi tưởng.
Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi. Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau. Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế? Tại sao phải để bẩn tay? Chỉ là một con ốc sên. Sự thật là cô ấy đã thấy được nguy cơ con ốc có thể bị đạp nát chết. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?
Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư. Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bệnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau, và họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả. Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi đến bệnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bệnh nhân có “thật” đối với tôi không? Không. Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình.
Sự đau đớn, chịu đựng của bệnh nhân có “thật” không? Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bệnh nhân. Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là “Có”. Vì bây giờ tôi thật sự hiểu họ. Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều. Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.
Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta. Tôi trở nên mê muội đến nỗi chẳng còn việc gì thành vấn đề với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.
Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.
Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều đó đang xảy ra trong ngành y và mọi nơi. Tôi thử thách các em không đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học. Và hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.
Điều thứ nhì, về số lượng bệnh nhân, dù ở bệnh viên công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bệnh viện, với tập hồ sơ bệnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt. Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bệnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bệnh nhân. Thực tế là vậy. Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bệnh nhân của tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không? Không, mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta.
Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bệnh nhân. Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh nhân.
Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi! Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm…
Họ có thật. Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ. Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris”. Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập tung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào.
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt.
Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học này.
Vương Linh. lược dịch
LỜI TRĂN TRỐI CỦA STEVE JOBS
Cha đẻ của Iphone, Ipad, Appple Computer
Tôi đã đạt đến đỉnh cao của sự thành công trong thế giới kinh doanh. Trong mắt của mọi người, cuộc sống của tôi có lẽ là một mẫu mực của sự thành công. Có lẽ ai cũng nghĩ tôi là một người hạnh phúc!
Tuy nhiên, ngoài công việc ra, tôi chẳng có nhiều niềm vui. Cuối cùng, sự giàu sang chỉ là một thực tế mà tôi phải làm quen với nó và nó cuốn tôi vào dòng chảy của nó, thật đáng buồn khi mình làm nô lệ cho nó!
Tại thời điểm này, nằm trên giường bệnh và nhìn lại toàn bộ cuộc đời, tôi nhận ra rằng tất cả sự công nhận của xã hội và sự giàu sang mà tôi có được đã làm tôi mất đi rất nhiều năm tháng của tuổi trẻ và nó đang dần trở nên vô nghĩa khi tôi đang đối mặt với cái chết sắp cận kề.
Trong bóng tối, tôi nhìn vào ánh sáng màu xanh lá cây từ các máy hỗ trợ cho sự sống và nghe những âm thanh rào rào của hệ thống tiếp o xy đang chạy, tôi có thể cảm thấy hơi thở của thần chết đang về gần hơn …
Bây giờ tôi mới nhận ra rằng, khi chúng ta đã có một công việc, đã tích lũy đuợc một giá trị tài sản nào đó thì chúng ta nên theo đuổi những vấn đề khác mà không liên quan đến tiền bạc …
Nên làm cái gì đó quan trọng hơn: Có lẽ là gia đình, duy trì các mối quan hệ trong cuộc sống, bạn bè, có thể là nghệ thuật, hoặc là tiếp tục theo đuổi một ước mơ nào đó từ ngày còn trẻ ta chưa thực hiện được…
Không ngừng theo đuổi để làm giàu sẽ biến cuộc đời bạn thành 1 vòng xoáy hỗn độn, giống như tôi.
Chúa đã cho chúng ta các giác quan để cảm nhận tình yêu trong trái tim của tất cả mọi người, không nên ảo tưởng rằng tiền bạc đem lại điều đó.
Bây giờ tôi thật xót xa khi nhận ra rằng thú vui làm giàu đã chiến thắng tôi, nhưng giờ đây những gì tôi đạt được chẳng thể mang được nó xuống mồ.
Những gì tôi có thể mang lại chỉ là những kỷ niệm đọng lại bởi tình yêu. Cho nên đến giờ phút này tôi chỉ khuyên bạn một điều là sự giàu có không mang lại đầy đủ hạnh phúc cho con người, chỉ có tình yêu mới đem lại hạnh phúc, nó sẽ theo bạn, đi cùng bạn, cho bạn sức mạnh và ánh sáng để vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống và đem lại hạnh phúc thực sự
Giường đắt nhất trên thế giới là gì? – Đó là “GIƯỜNG BỆNH” . Bạn có thể sử dụng một người lái xe cho bạn, ai đó giúp bạn cùng kiếm tiền, nhưng bạn không thể có một người nào đó chịu bệnh tật giúp cho bạn được.
Vật chất bị mất đi có thể làm lại được. Nhưng có một điều mà không bao giờ bạn có thể làm lại được khi nó bị mất đi -đó là “CUỘC ĐỜI BẠN”.
Khi một người đi vào phòng mổ, anh ta sẽ nhận ra rằng có một cuốn sách mà anh ta chưa hoàn thành việc đọc – “CUỐN SÁCH SỨC KHỎE” mà cuộc sống đã ban cho.
Cho dù trong từng giai đoạn của cuộc đời chúng ta có những lúc rất huy hoàng, nhưng với sự tàn phá của thời gian, chúng ta sẽ phải đối mặt những ngày đi xuống.
Hãy trân trọng tình yêu cho gia đình bạn, tình yêu dành cho người bạn đời, con cái của bạn, tình yêu cho bạn bè …Hãy đối xử tốt với mình. Trân trọng người khác.
Nguyễn Hoàng Hải. lược dịch
![]()
